VÔ ĐỀ THI,
Lý Thương Ẩn.
VÔ ĐỀ KỲ NHẤT
Tạc dạ tinh thần tạc dạ phong,
Họa lâu tây bạn quế đường đông.
Thân vô thái phượng song phi dực,
Tâm hữu linh tê nhất điểm thông.
Cách tọa tống câu xuân tửu noãn,
Phân tào xạ phúc lạp đăng hồng.
Ta dư thính cổ ưng quan khứ,
Tẩu mã lan đài loại chuyển bồng.
Vô đề kỳ 1
Bản dịch của Đông A:
Sao sáng đêm qua gió lộng không
Bên tây lầu vẽ quế đường đông
Thân nào cánh phượng bay muôn sắc
Tâm sẵn sừng tê điểm cảm thông
Chuốc rượu xuân nồng ngồi cách biệt
Chia bên đùa bắn dưới đèn hồng
Ôi nghe trống giục đi chầu chúa
Phóng ngựa lên đài tựa cỏ bồng.
Bản dịch của Lý Phước Hậu:
Đêm qua gió thổi sao đầy
Bên đông nhà quế, bên tây lầu hình.
Thân không đôi cánh phượng linh
Sừng tê tụ điểm tâm tình cảm thông.
Ngồi xa chuốc chén xuân nồng
Chia phe đùa bắn, nến hồng dần tan.
Ôi, nghe trống giục việc quan,
Ngựa phi như cỏ bồng, lan đài hầu.
VÔ ĐỀ KỲ NHỊ
Lai thị không ngôn khứ tuyệt tung,
Nguyệt tà lâu thượng ngũ canh chung.
Mộng vi viễn biệt ðề nan hoán,
Thư bị thôi thành mặc vị nùng.
Lạp chiếu bán lung kim phỉ thúy,
Xạ huân vi ðộ tú phù dung.
Lưu lang dĩ hận Bồng sơn viễn,
Cánh cách Bồng sơn nhất vạn trùng.
Bản dịch của Trần Trọng San:
Mờ mịt tăm hơi hứa hẹn suông
Canh năm trăng xế chợt nghe chuông
Mộng ly biệt mãi kêu khôn tỉnh
Thư giục mau xong mực đậm nồng
Ánh nến nữa in chăn phỉ thúy
Thoảng bay hương xạ gối phù dung
Bồng sơn đã hận đường xa thẳm
Lại cách Bồng sơn một vạn trùng
Bản dịch của Đông A:
Ðến chẳng nói năng biến tuyệt tung
Canh năm chuông ðiểm gác trăng suông
Mộng làm xa cách kêu khôn tiếng
Thư bị thúc thôi mực chẳng nồng
Nến chiếu lung linh chim phỉ thúy
Hương thơm thoang thoảng gấm phù dung
Chàng Lưu vốn hận non Bồng thẳm
Lại cách Bồng sơn cả vạn trùng
Bản dịch của Lam Giang:
Ước hẹn sai lời đi biệt tăm,
Chuông ngân lầu nguyệt suốt canh năm.
Mộng than khóc biệt lay chưa tỉnh,
Thư vội chao tin mực chẳng đằm.
Tóc mướt thoa vàng soi ánh sáp,
Xạ thơm màn gấm lọt qua rèm.
Chàng Lưu đã hận xa Bồng Đảo,
Giờ lại càng thêm nỗi hận ngầm.
Bản dịch của Nguyễn phước Hậu:
Đến im tiếng, đi mất tăm
Trăng soi lầu vắng, canh năm chuông rền
Mộng xa cách, khóc không yên
Bức thư thúc giục, mực đen lạc dòng
Nến soi phỉ thúy chăn lông
Mùi hương xạ thoảng phù dung gối nằm
Non Bồng, Lưu hận xa xăm
Bồng sơn cách trở vạn lần trùng khơi.
VÔ ĐỀ KỲ TAM
Táp táp đông phong tế vũ lai
Phù dung đường ngoại hữu khinh lôi
Kim thiềm niết tỏa thiêu hương nhập
Ngọc hổ khiên ti cấp tỉnh hồi
Giả thị khuy liêm Hàn duyện thiếu
Mật phi lưu chẩm Ngụy vương tài
Xuân tâm mạc cộng hoa tranh phát
Nhất thốn tương tư nhất thốn hôi
Bản dịch của Đông A:
Rào rạt gió đông mưa nhẹ lan
Ngoài ao sen vẳng sấm vang ran
Cóc vàng ngậm khóa thiêu hương tỏa
Hổ ngọc quay dây múc giếng tràn
Trao gối Mật phi tài chúa Ngụy
Liếc rèm Giả thị trẻ quan Hàn
Lòng xuân chớ với hoa đua nở
Một tấc tương tư một tấc tàn
VÔ ĐỀ KỲ TỨ
Tương kiến thời nan biệt diệc nan,
Đông phong vô lực bách hoa tàn.
Xuân tàm đáo tử ti phương tận,
Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.
Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,
Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.
Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,
Thanh điểu ân cần vị thám khan.
Dịch nghĩa:
Gặp gỡ nhau đã khó, chia lìa nhau lại càng khó
Gió xuân không đủ sức, để trăm hoa tàn úa
Tằm xuân đến chết mới nhả hết tơ
Ngọn nến thành tro mới khô nước mắt
Sớm mai soi gương, buồn cho tóc mây đã thay đổi
Ngâm thơ ban đêm chợt biết ánh trăng lạnh lẽo
Muốn tới Bồng Lai nhưng không có nhiều lối
Nhờ chim xanh vì ta mà ân cần thăm dò...
Bản dịch của TGNH:
Gặp nhau, ly biệt, khó muôn trùng,
Kiệt sức, hoa tàn oán gió Đông.
Đến chết xuân tằm tơ đứt đoạn,
Thành tro ngọn nến lệ vơi dòng.
Gương soi buồn sớm đầu phơ bạc,
Thơ hứng ngâm đêm trăng lạnh lùng.
Đây đến Bồng Lai xa mấy đỗi,
Cậy chim dẫn lối giúp ta cùng.
Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu:
Gặp gỡ, chia tan thảy khó lòng
Hoa tàn khôn gượng với đông phong
Tằm xuân đến thác tơ vương mối
Ngọn nến thành tro lệ cạn dòng
Sớm ngắm gương buồn vầng tóc bạc
Đêm ngâm thơ gợi ánh trăng trong
Bồng Lai ít nẻo đường lui tới
Cậy nhờ chim xanh rẽ lối thông.
Bản dịch của Trần Trọng Kim:
Khó thay khi hợp khi tan,
Gió đông yếu ớt để tàn trăm hoa.
Con tầm đến chết hết tơ,
Sáp cây chảy cạn, lệ đà ráo ngay.
Sáng soi mái tóc đổi thay,
Đêm ngâm dưới nguyệt, mới hay lạnh lùng.
Một đường đi đến non Bồng,
Chim xanh đưa đón cậy lòng dò thăm
Bản dịch của Đỗ Bằng Đoàn, Bùi Khánh Đản:
Khó gặp nhau, càng khó biệt nhau,
Gió Đông nỡ để cách hoa rầu.
Thân tằm đến thác tơ còn vướng,
Ngọn nến thành than lệ mới lau.
Đêm hứng thơ ngâm buồn nguyệt lạnh,
Ngày thương tóc úa tủi gương sầu.
Bồng Lai đường có xa chi mấy,
Thanh điểu nhờ thăm đã khẩn cầu.
Bản dịch của Khương Hữu Dụng, Tương Như:
Khó gặp nhau mà cũng khó xa,
Gió Đông đành để rụng muôn hoa.
Con tằm đến thác tơ còn vướng,
Chiếc nến chưa tàn lệ vẫn sa.
Sáng ngắm gương, buồn thay mái tuyết,
Đêm ngâm thơ, thấy lạnh trăng ngà.
Bồng Lai tới đó không xa mấy,
Mượn cánh chim xanh dẫn hộ ta.
Bản dịch của Huy Giang:
Gặp nhau khó, chia ly càng khó
Gió Đông chưa đủ đổ muôn hoa
Nến tàn là lúc lệ sa
Tầm kia đổi kiếp cũng vừa kén tan
Soi gương sớm, màu tang mái tóc
Ngâm thơ khuya, cảm lúc trăng hàn
Bồng Lai vốn ít nẻo sang
Chim xanh hãy giúp chỉ đàng ta đi.
Bản dịch của Đông A:
Đã khó gặp nhau lại khó xa
Gió đông sức cạn rụng trăm hoa
Tằm xuân đến thác tơ đành dứt
Nến sáp khi tàn lệ kiệt sa
Sớm ngắm chạnh buồn mây tóc điểm
Đêm ngâm chợt cảm lạnh trăng tà
Bồng lai đến đó khôn nhiều lối
Dò hỏi chim xanh hậu giúp mà.
Bản dịch 1 của Xuân Như:
Phân ly, gặp gỡ cũng gian nan
Đông phong vô ý vạn hoa tàn
Xuân tằm đến chết tơ chưa dứt
Lạp chúc thành tro lệ chửa ngàn
Soi gương một sớm hay đầu bạc
Lảy khúc thâu đêm cảm nguyệt hàn
Bồng Lai tiên cảnh về không lối
Chỉ thấy chim xanh vẫn ân cần
Bản dịch 2 của Xuân Như:
Gặp nhau đã khó huống chia xa
Đông phong dẫu nhẹ rụng trăm hoa
Tằm tơ đến chết còn chưa dứt
Lệ nến thành tro vẫn chửa nhòa
Soi gương một sớm hay đầu bạc
Lảy khúc thâu đêm lạnh nguyệt tà
Bồng Lai chốn ấy xa xôi lắm
Chí có chim xanh nhớ đến ta
Bản dịch của Cô Chu:
Gặp gỡ khó xa càng thêm khó
Gió xuân hèn yếu để tàn hoa
Tằm kia đến chết tơ còn vướng
Nến nọ thành than lệ chửa khô
Sáng sớm gương soi buồn tóc bạc
Khuya về thơ đọc lạnh trăng mờ
Bồng lai thử kiếm không nhiều lối
Nhờ cánh chim xanh hỏi giúp cho.
Bản dịch của Lam Giang:
Khó gặp nhau rồi khó biệt nhau,
Trăm hoa gió nhẹ cũng tàn mau.
Kiếp tằm khô xác guồng tơ dứt,
Ngọn nến tàn tro cạn giọt sầu.
Gương sáng đã buồn phơ tóc mượt,
Thơ khuya càng sợ lạnh trăng thâu.
Bồng Lai nỏ biết đường thăm viếng,
May gặp chim xanh cậy dẫn đầu.
Bản dịch 1 của Huyết Anh Vũ:
Gặp khó, rời xa lại khó hơn
Gió đông yếu ớt mặc hoa tàn
Tằm kia tới chết còn vương vấn
Nến cạn lâu rồi lệ mới tan
Tóc mây sao nỡ vương màu tuyết
Ngâm thơ thấy nguyệt lạnh tựa băng
Bồng Lai biết có chăng duyên phận
Nhắn gửi chim ngoan chút thở than.
Bản dịch 2 của Huyết Anh Vũ:
Khó được gần nhau, khó ly tan
Gió đông hèn yếu mặc hoa tàn
Tằm xuân đã chết tơ lòng dứt
Nến cháy thành tro lệ hết lan
Trông gương buổi sớm buồn tóc bạc
Ngâm vịnh đêm về lạnh cùng trăng
Bồng Lai đâu lối cho người đến
Chim xanh có hỏi giúp ta chăng
Bản dịch của Diệp Y Như:
Khó gặp nhau rồi khố chia ly
Gió yếu hoa tàn tiễn khách đi
Tằm xuân đến chết tơ thôi vướng
Nến cũ thành tro lệ ráo mi
Buồn tóc trắng sớm nay soi kính
Lạnh ánh ngà đêm trước đề thi
Bồng Lai muốn đến không nhiều lối
Nhờ chim tìm chốn gửi sầu bi
(phóng dịch)
Bản dịch của Hoàng Giáp Tôn:
Gặp đã khó chia ly càng khó
Trăm hoa tàn dẫu đó gió Đông
Tằm xuân chết cạn tơ lòng
Nến tàn tro mắt khô tròng mới thôi!
Buồn tóc ngả màu, soi gương sớm
Đêm ngâm trăng lạnh ớn quanh ta
Bồng Lai ít lối lắm mà
Nhờ chim xanh hỏi giùm ta ân cần.
Bản dịch của Chu Vương Miện:
Gặp gỡ chia ly quá nát lòng
Hoa tàn xơ xác ngọn Đông phong
Thân tằm đến chết tơ còn vướng
Nến chảy thành tro lệ cạn giòng
Sớm ngó vào gương nhìn tóc bạc
Đêm ngâm thơ cảm lạnh ánh trăng
Muốn tới bồng lai không nhiều lối
Thôi thì trăm sự cậy chim xanh.
NO TITTLE 4
So difficult the meeting, so difficult the parting;
When the east wind dies, all the flowers wither.
The silk worm dies because she is spinning,
The candle’s tears are dry only when she is ashes.
Looking in the morning mirror, I am affraid of the changing color of my hair
The voice in the night feels cool moonlight.
The way is not far to Peng-lai.
A bluebird, visit her oftener for my sake!
The voice in the night feels cool moonlight.
The way is not far to Peng-lai.
A bluebird, visit her oftener for my sake!
VÔ ĐỀ KỲ NGŨ
Phượng vĩ hương la bạc kỷ trùng
Bích văn viên đính dạ thâm phùng
Phiến tài nguyệt sắc tu nan yểm
Xa tẩu lôi thanh ngữ vị thông
Tằng thị tịch liêu kim tẫn ám
Đoạn vô tiêu tức thạch lựu hồng
Ban chuy chỉ hệ thùy dương ngạn
Hà xứ tây nam nhiệm hảo phong
Bản dịch của Đông A:
Phượng vĩ màn hương mỏng mấy trùng
Canh khuya dệt biếc vấn tầng không
Quạt xòe sắc nguyệt che khôn khuất
Xe chạy vang ầm nói chẳng thông
Đây vốn tịch liêu tàn lửa ám
Nào hay tin tức lựu hoa hồng
Ngựa chuy chỉ buộc bên bờ liễu
Đâu chốn tây nam nhận gió nồng?
VÔ ĐỀ KỲ LỤC
Trùng duy thâm há Mạc Sầu đường,
Ngọa hậu thanh tiêu tế tế trường.
Thần nữ sinh nhai nguyên thị mộng,
Tiểu cô cư xứ bản vô lang.
Phong ba bất tín lăng chi nhược,
Nguyệt lộ thùy giao quế diệp hương.
Trực đạo tương tư liễu vô ích,
Vị phương trù trướng thị thanh cuồng.
Bản dịch của Đông A:
Mạc Sầu nhà kín lớp màn buông
Nằm nghỉ đêm dài lướt mãi không
Thần nữ bến sinh nguyên giấc mộng
Tiểu cô nơi trú bặt đàn ông
Chẳng tin sóng gió mềm nhành ấu
Ai khiến trăng sương ngát quế nồng
Đã biết tương tư nào có ích
Nên chưa buồn thảm hóa thanh cuồng.
VÔ ĐỀ KỲ THẤT
Bạch đạo oanh hồi nhập mộ hà
Ban chuy tê đoạn thất hương xa
Xuân phong tự cộng hà nhân tiếu
Uổng phá Dương thành thập vạn gia
Đường vắng quanh co nhập ráng tà
Ngựa chuy chốc hý thất hương xa
Gió xuân cứ thổi ai cười nhỉ
Uổng phá thành Dương khắp mọi nhà.
VÔ ĐỀ KỲ BÁT
Văn đáo Xương môn ngạc lục hoa
Tích niên tương vọng đế thiên nha
Khởi tri nhất dạ Tần lâu khách
Thâu khán Ngô vương uyển nội hoa
Dịch thơ:
Nghe nói Xương môn có Lục Hoa
Năm xưa cùng ước tới thiên hà
Há hay khách gác Tần đêm ấy
Vườn uyển cung Ngô trộm ngắm hoa
(Khuyết danh).
Xem thêm các Bài khác cùng loại, tại đây
Trở về Homepage www.nuiansongtra.com