Gởi bạn.
Đọc thơ bạn mấy đêm ta nằm mộng
Thấy nắng vàng mùa hạ Huế long lanh
Mái trường cũ, một quãng đời chung sống
Mơ hoang đường, đội đá vá trời xanh
(Vung tuyệt kiếm, quét tham ô tàn lộng
Cứu nguy nan, phò khổn bước tung hoành)
Thanh niên Huế sẵn mầm ngông huyết thống
Dáng nhu hòa, che bão loạn cuồng giông...
Tưởng đâu đây, tiếng bạn cười vang vọng
Còn miên man trên phố chợ tan trường
Tiếng sáo bạn vút cao, đêm vắng rộng
Loãng tan hồn vờn khói sóng sông Hương
Bạn hạnh phúc vững chân vào cuộc sống
Ta u mê, tay níu mộng hoang đường...
Khi chín chắn biết nghĩa đời lắng đọng
Là gia đình, là bóng mát yêu đương
Cùng trang lứa, chúng ta nhiều may mắn
Vẫn sống còn qua khói lửa nhiễu nhương
Thanh niên Bắc, tín cuồng “đi giải phóng’’
Bạn bè ta anh dũng giữ quê hương
Máu chảy thành sông, xương phơi núi đống
Mẹ Việt Nam thịt da cắt. Đoạn trường
Nhìn rõ mặt anh em cùng huyết thống
Chủ thuyết ôi, bao mê muội gạt lường
Uổng quá nhỉ! Giá đừng gây cuộc chiến
Góp tài nguyên xây đắp, nối tình thương
Những mộng ảo là căn nguồn tai biến
Gieo ách ương, đau xã hội nhân quần.
Ngày đại họa ta khước từ xuôi biển
Chọn quê hương xây dựng góp tay phần
Đập đá núi, ba năm tù. Tâm nguyện
Trả nợ nần, rồi mong sống yên thân.
Chỉ mấy năm từ người gần xuống vượn (1)
Ngút đất trời, than thở tiếng lê dân
Dẫu ngu dại, khó tin lời hoang tưởng
Ta ra khơi, sinh tử có chi cần
Đạn bắn ngang đầu, bão vây bốn hướng
Ôi quê hương, ngoảnh mặt mấy xa gần...
Đất tự do, cúi hôn mừng bật khóc
Biết chắc mình đứng thẳng trên đôi chân
Ngày xưa ngỡ, thịt xương liền cỗi gốc
Máu liền sông, ruột đứt khó lìa phân
Quê hương mới khác màu da, chủng tộc
Mà ngợp hồn trong nhân ái, tình thân
Chợt xấu hổ, nhớ lòng người Nam Bắc
Hai mươi năm xa cách có bao ngần?
Cuộc sống mới rất mau, từng giờ khắc
Vẫn nhiều đêm thức giấc kéo vần thơ
Bởi tim ta nỗi buồn còn vướng mắc
Lời ca dao mẹ hát chưa phai mờ
Lòng như sóng, vọng về quê hương khuất
Vỗ trăm năm mòn mỏi đá buồn trơ.
Bạn bè cũ, bốn phương trời tản mác
Còn ai không? Giữa phố Huế mong chờ?
Ta mộng ước cuối đoạn đời lưu lạc
Về soi mình trên bóng nước Hương Giang
(Mờ ảo dung nhan, hình hài tan tác)
Thả u hoài, chìm sóng bủa miên man.
Hỡi bạn, khi qua đường xưa rợp mát
Thuở chúng mình ríu rít đến trường vui
Gào thật to vào không gian bát ngát
Lời thân thương pha lẫn chút ngậm ngùi
Nhặt cánh phượng, soi hạ vàng nắng gắt
Thấy ấu thơ thấp thoáng bóng chôn vùi
Có uống rượu, đổ cho ta nửa bát
Loang mặt bàn, lênh láng nhớ khôn nguôi.
Tràm Cà Mau
(1) Ý thơ Nguyễn Chí Thiện