Nỗi nhớ choàng lên phủ cuộc đời
Niềm thương chưa trọn đó em ơi
Anh điên từng lúc trong hơi thở
Từng phút sầu giăng chết nửa vời.
Anh nghĩ về em bằng tất cả
Lượng đời nồng cháy rực trong tim
Ngày mai hẵng biết về đôi ngã
Tình có còn ru giấc mộng chìm.
Cả một đời anh thấy rất yêu
Rất mơ rất mộng rất nuông chiều
Bên anh đôi mắt xa tình ấy
Còn giết thời gian vỡ vụn nhiều.
Em là tất cả tình thiên thu
Anh thấy ngời lên ý nhiệm mầu
Chất trữ tình gieo niềm cảm mến
Nghìn năm em hiểu được anh đâu.
Anh chết theo em từng hơi thở
Nét nhìn thấu đến những cơn mơ
Còn anh, em hiểu gì hơn nữa
Hớp một trời xuân hóa dại khờ.
Phùng Trần
(Tình Thiên Thu)