Nửa đêm hoa quỳnh nở
Hồn thi nhân lung linh
Nghe con tim nín thở
Một đóa quỳnh nguyên trinh.
Nửa đêm trong tĩnh vật
Thẹn thùng một ý mơ
Nửa đêm trong ngây ngất
Hương quỳnh say hương thơ.
Có phải hương đuổi gió
Hay gió trộm hương quỳnh
Để cành giao e-ấp
Ngọt ngào say hương trinh.
Nửa đêm trong vô thức
Thi nhân nắm quỳnh giao
Nghe nhạc lòng rạo rực
Như lạc giửa động đào.
Phùng Trần