Dát vàng sợi nắng ấm lòng phương Nam
Em ở Sài Gòn ngại nắng không?
Vàng tươi sáng mới má ửng hồng,
Mơn man tóc bím bồng phố hội,
Kiêu hãnh gót hài giữa chợ đông.
Em ở Sài Gòn sợ nắng không?
Trưa nung dội nhớ đến xao lòng.
Vàng ươm xuyên lá đan kín lối,
Trốn nẻo nào cho khỏi dõi mong?
Em ở Sài Gòn ngán nắng không?
Chiều theo lối nhỏ đến cuối dòng.
Vàng tơ Nhiêu Lộc chao bóng lửng,
Bịn rịn chân trời ngóng hừng đông.
Em ở Sài Gòn thích nắng không?
Vàng mơ lọt kẽ chốn khuê phòng.
Thoảng hôn giấc điệp, vành luyến ái,
Hoàng Lạc vờn xanh rợp biển Đông.
…
Quen nắng Sài Gòn anh biết không?
Quanh năm ấm áp những tấm lòng.
Vàng son trong trẻo màu mắt trẻ,
Lỡ cách Sài Gòn em…bỗng…mong…
Cô Giang, 24/3/2009
Đào Duy An