Lên tận Cao nguyên,
Sông chở màu duyên,
mượt mà con gái.
Lúa xanh và hoa trái,
Đà Rằng nối bến bờ yêu.
Sông chở đi đâu những cánh chiều?
Tháp Nhạn, hồn Chăm phảng phất,
Chuông chùa, gióng Phật,
Tĩnh kẻ đường xa.
Sông Ba!
Sông Ba!
Ơ, nỗi nhớ!
Sông Ba!
Sông Ba!
Ơ, mắt em,
nỗi lòng xa xứ,
Thực hư thời mở cõi Lê Thánh Tông.
Sông Ba!
Sông Ba!
Ơ, ngài em,
mây có thực hay không?
Bềnh bồng năm tháng.
Ơ, chiều lãng đãng,
Yến đảo xa.
Sông Ba!
Sông Ba!
Chuyện “Gươm ông Tú”.
Lời khan xưa lay biển nghiêng rừng.
Ơ, suối tóc ai mà xanh thế?
Sông Ba!
Sông Ba!...
Phú Nhuận 22/5/2008;
ĐÀO DUY AN