TƯƠNG TIẾN TỬU
Lý Hạ
Lý Hạ, một nhà thơ thần đồng, biết làm thơ ngay từ lúc mới lên 7 tuổi. Lý Hạ tự là Trường Cát, người ở Xương Cốc. Ông là một thiên tài, tuy cuộc sống ngắn ngủi, chỉ sống đến 27 tuổi thì qua đời, để lại bốn quyển Lý Trường cát thi. Thơ ông xuất chúng khiến Hàn Dũ và Hoàng Phủ thực mới đọc qua mấy bài đã vội kêu lên ”Quỷ tài! Quỷ tài!” và nể vì và trọng vọng.
Lý Hạ vốn ốm yếu gầy gò, nước da trắng ẩn màu xanh nhạt, lông mày thưa khác thường cùng móng tay hệt như mười cái vuốt thon nhỏ và dài. Lý Hạ thường thích ngồi một mình khổ ngâm. Giọng ông ngâm khác thường có thể khiến người nghe phải u sầu, bi lụy. Ông thường cưỡi lừa rong rủi đi thưởng ngoạn cảnh đẹp thiên nhiên. Theo sau ông là một chú tiểu nô cũng...cùng lứa tuổi. Chú tiểu nô này vai mang cẩm nang và túi chứa bút nghiên mài sẵn. Khi nguồn thi hứng tuôn tràn, ông liền lấy bút nghiên ghi lại đoạn bỏ ngay vào túi về nhà mang ra đọc lại. Bà Trịnh thị là thân mẫu ông nhiều lần quở trách, song ông vẫn chứng nào tật nấy. Một hôm bà giận quá lớn tiếng:
-”Thằng này rồi đến phải mửa máu ra”.
Quả nhiên ông bị đoản mệnh, tuổi vừa chấm 27 thì xa rời cõi thế!
Đặc biệt thơ ông không giống với bất cứ nhà thơ nào và nhuộm màu huyền hoặc, thực thực hư hư...Hình ảnh trong thơ ông khiến người đọc cảm thấy như trước mắt mình hiện lên những hình ảnh làm cho người đọc cảm thấy hãi hùng run sợ. Có thể vì vậy mà người đời sau so sánh ông với Lý Bạch, tôn xưng Lý Bạch là “thi tiên” còn tôn xưng Lý Hạ Trường cát là “thi quỷ”!
Ta hãy thử đọc bài “TƯƠNG TIẾN TỬU” của Lý Hạ dưới đây để cùng nhau suy gẫm:
Lưu ly chung
Hổ phách nồng,
Tiểu tào tửu trích trân châu hồng.
Phanh long, bào phụng ngọc chỉ khấp,
La bình tú mạc, vi xuân phong.
Xuy long dịch,
Kích miết cổ,
Hạo xỉ ca,
Tế yêu vũ,
Huống thị thanh xuân nhật tương mộ.
Đào hoa loạn lạc như hồng vũ,
Khuyến quân chung nhật minh đinh túy,
Tửu bất đáo Lưu Linh phần thượng hổ.
Thinh Quang Chuyển dịch:
Chung lưu ly
Hổ phách nồng,
Rượu giọt hồ nhỏ – trân châu hồng
Rồng nấu, phụng nướng – ngọc khóc ròng
Màn the lụa sáo, đón xuân phong
Thổi sáo rồng,
Đánh trống rùa
Cà trắng răng,
Múa lưng ong
Huống hựu mùa xuân ngày xuống trễ
Tản mát đào hoa tợ mưa hồng
Khuyên chàng túy lúy suốt ngày say,
Rượu nào đến Lưu Linh
Mà chỉ dành cho phần mộ!
THINH QUANG