Ta ngại hoàng hôn trong mắt em
Mưa rơi từng sợi mưa bên thềm
Thời gian đi mãi không dừng bước
Để bận một người thức trắng đêm.
Ta ngại tình em rụng trắng bờ
Đời em chưa trọn một bài thơ
Để ta đếm bước trong cô quạnh
Làm kẻ ra đi giữa hững hờ.
Ta ngại tình em chẳng trọn mơ
Người em ngày tháng của mong chờ
Ngọc ngà âu yếm vòng tay nhỏ
Mà có hay đâu những bất ngờ...
Ta ngại lắm – vì ta đã biết
Tình yêu là bóng tối khổ đau
Niềm thương là chua xót cho nhau
Đành hẹn... trao em lời giả biệt.
Phùng Trần