(Tưởng nhớ Nhà Thơ Bùi Giáng)
Phù trần một giấc đười ươi
Còn chăng thiên hạ nhớ đời quanh năm
Suối đồi trổ mộng xa xăm
Núi sông vàng vọt biển nằm lạnh phơi
Rừng phong rủ lá đi chơi
Anh nguyên thủy vẫn khóc cười bên nhau
Em từ cõi tịnh siêu mầu
Anh trong quẫn mộng từ lâu rất người
Lùa dê chân đạp lưng trời
Thinh âm rỗng lặng mây trôi rì rào
Động đào hé cửa nhẹ vào
Nghe vô lượng kiếp vẫy chào thanh xuân.
Phùng Trần