Lời giới thiệu:
Để đáp ứng một số độc giả yêu các bài thơ Đường thuộc hạng "tuyệt xướng" (đã gởi lời yêu cầu), chúng tôi cố gắng tìm các bài thơ thuộc loại nầy upload lên đây để thỏa mãn yêu cầu của các vị nầy.
Chúng tôi cũng mong đón nhận các bài khác từ mọi quý độc giả, quý vị nào có, xin gởi cho chúng tôi để trang thơ nầy thêm phong phú. Cám ơn quý vị.
Xin giới thiệu đến quý độc giả.
Ban Điều Hành.
- - - - - - -
CHƯƠNG ĐÀI LIỄU
(Zhang tái lǐu)
Hàn Hoành (Hán Héng) và Liễu thị (Liǔ shì).
Chương Đài liễu, Chương Đài liễu!
Tích nhật thanh thanh kim tại phủ?
Túng sử trường điều tự cựu thuỳ
Dã ưng phan chiết tha nhân thủ.
Giai thoại:
Hàn Hoành (hoặc Hàn Hồng) hồi trẻ chưa thành danh, yêu nàng kĩ nữ tên Liễu thị rồi cưới nàng làm thiếp. Sau Hàn đi làm quan nơi xa, gặp thời chiến loạn nên không mang theo Liễu thị, để nàng ở lại phố Chương Đài, kinh đô Trường An. Ba năm sau, Hàn cho người mang một gói vàng và lá thư về cho Liễu. Lá thư ghi một bài thơ. Đọc thư, Liễu cảm động rơi lệ, cảm tác bài thơ hồi đáp mà gửi cho Hàn. Về sau Liễu thị bị viên tướng kiêu binh là Sa Tra Lợi bắt làm thiếp, rất ưu ái nàng. Ngày trở về Hàn Hoành chỉ biết buồn bã khôn nguôi chẳng biết làm sao được. May sao có một người bạn là Hứa Tuấn cảm thông với Hàn, dũng cảm lập mưu cướp lại Liễu thị đưa về cho Hàn. Vợ chồng thi nhân lại được xum họp đầm ấm
Liễu Chương đài
Liễu Chương Đài, liễu Chương Đài!
Ngày trước xanh xanh nay còn không?
Cho dù cành dài còn rủ xuống như hồi ấy
Có lẽ đã bẻ vào tay người khác rồi.
(Dị bản: câu chót là “Cũng nên bẻ vào tay người khác”, Hàn Hoành tỏ ý thông cảm với Liễu thị cho dù nàng có đi theo người khác)
Dịch thơ:
Liễu ơi, hỡi Liễu Chương Đài
Ngày xưa xanh biếc, hỏi nay có còn?
Ví tơ buông vẫn xanh rờn,
Hay vào tay khác có còn nguyên xưa?
Liễu thị hồi đáp:
(Liǔ shì húi dà)
Dương liễu chi, phương phi tiết
Khả hận niên niên tặng li biệt
Nhất diệp tuỳ phong hốt báo thu,
Túng sử quân lai khởi kham chiết!
Liễu thị trả lời:
Cành dương liễu đang độ tốt tươi
Đáng giận năm năm phải tặng cho sự biệt li
Một chiếc lá theo gió chợt báo thu sang
Cho dù anh có đến thì làm sao có thể bẻ được nữa!
Dịch thơ:
Xanh non cành liễu đương tươi
Năm năm luống để tặng người biệt ly
Thu sang quyện lá vàng đi
Chàng về biết có còn gì bẻ vin!
Xem thêm các Bài khác cùng loại, tại đây
Trở về Homepage www.nuiansongtra.com